Viết nhảm

Dạo gần đây không biết viết gì cả, vậy mà vào blog mình thấy lượng người xem thấy tăng đáng kể, tự cảm thấy buồn cười quá nhưng vui mặc dù không biết các bạn có chê văn của mình không nữa. Mình biết văn phong của mình không hay bởi nhiều khi viết xong rồi mình không dám đọc lại nữa hoặc tự đọc rồi nổi hết da gà da lợn. Mấy ngày trước mình lại rơi vào trạng thái buồn bã vì một số lý do. Một trong số đó là vì mình bị từ chối bởi một công ty, điều này làm mình rất buồn và nghi ngờ khả năng của bản thân. Tuy rằng đây không phải là một công việc mình đặt mục tiêu để nỗ lực đạt được, nhưng đó cũng là một thất bại để mình nhìn lại bản thân của mình từ trước nay. Tự nhận thấy rằng bản thân đã  hời hợt với công việc. 

Mấy bữa trước, mình có đọc được một bài viết khá hay của một bạn đang đi du học. Bài viết đề cập về những cánh cửa trong cuộc đời mỗi người. Trên đời này ai mà không từng trải qua việc bị từ chối, dù cho đó là công việc, học hành hay tình cảm đi chăng nữa, việc cánh cửa đóng lại trước mắt làm sao có thể không mang lại cả giác hụt hẫng cho được. Có rất nhiều cánh cửa trong hành trình của mỗi người, có cửa đóng, có cửa mở, việc cánh cửa đóng không có nghĩa là tất cả con đường đều bị chặn và cánh cửa mà mình muốn bước qua đóng lại, cũng không có nghĩa sẽ có cánh cửa khác được mở ra, rất có thể vốn dĩ cánh cửa ấy vẫn luôn mở, để chờ bạn. Những cánh cửa tượng trưng cho những mơ ước của bản thân, rất nhiều điều mình muốn thực hiện nhưng có thể vì một lý do nào đó nó đóng lại. Nếu nhìn lại trong quá khứ cho dù những cánh cửa ấy có đóng lại đi chăng nữa thì chúng ta vẫn tìm được cách tiếp tục hành trình của mình thôi. Có những cánh cửa đưa ta đến nơi ta mong muốn trong caí chớp mắt như cánh cửa thần kì của mèo máy Doraemon, nhưng cũng có những cánh cửa chỉ mở đưa ta đến nơi ta cần đến như những cánh cửa trong Monters, Inc hay có đôi khi cánh cửa đó chỉ tồn tại khi chính ta tạo ra như việc Mike đã ghép những mẫu vụn cửa để đưa anh và Sully muốn đến. Dù cho những cánh cửa có đóng hay mở, chỉ cần bản thân không từ bỏ thì mình tin cánh cửa vẫn đang mở chờ ta. Cánh cửa ấy có thể không đưa ta đến nơi ta muốn đến nhưng cánh cửa đó sẽ đưa ta đến nơi ta cần đến. Hay đến khi khát vọng đủ lớn ta có thể tự tạo cho mình cánh cửa mới. Với một đứa quen với việc những cánh cửa đóng sầm lại trước mặt như mình, đôi khi cũng phải tự an ủi bản thân như viết bài này vậy, nhưng không sao, cũng chính vì những cánh cửa đóng đã giúp mình trở thành như người như ngày hôm nay, đang đánh máy chiếc Blog nhỏ này cho những người bạn của mình đọc. Mình không nuối tiếc những cơ hội đó, mình trân trọng bản thân mình lúc này hơn để có cơ hội tìm ra những cánh cửa mới trong tương lai.

Mình muốn bài viết hôm nay dài hơn một tí, vì mình muốn kể cho các bạn về một kỷ niệm không vui vẻ mấy của mình; Thật ra đối với con người loại trải nghiệm nào được xem là đáng nhớ nhất? Mình từng tự hỏi bản thân như vậy. Có thể nói một cách ngắn gọn thì trải nghiệm chính là loại cảm xúc và suy nghĩ của chúng ta thông qua các sự kiện trong đời, đó có thể là một trải nghiệm vui như khi bạn thử một món ăn mới mà chưa bao giờ có cơ hội nếm qua trước đó. Đó cũng có thể một trải nghiệm kinh hoàng nào đó đại loại như tai nạn xe hay một việc không may nào đó. Tất cả loại trải nghiệm này đều để lại cho ta một loại xúc cảm đặc biệt dù tích cực hay tiêu cực thì cũng có thể gọi là đáng nhớ. Mình muốn chia sẻ cho các bạn một câu chuyện có thể được xem là thứ trải nghiệm kinh khủng nhất mà bản thân mình từng trải qua vì cũng qua một thời gian rồi nên mình muốn ghi lại một chút theo trí nhớ và cảm xúc mà mình có thể nhớ được.

Lần đó là ngày sinh nhật mình, tháng 12 năm 2019, mình nảy ra ý tưởng sẽ đi hiến máu vì mình khá thích làm từ thiện. Mình mong muốn cho đi chút gì đó của bản thân vào ngày này nên mình đã lên kế hoạch đi hiến máu. Ngay khi đến đó, sau khi xác nhận tên, mình được đưa đến một phòng khác với một y tá và được thông báo rằng mình không thể hiến máu hôm nay và cả sau này nữa vì trong những lần hiến trước đó họ đã nhận thấy trong máu mình có một loại virus tên là HTLV gây ra một loại ung thư máu hiếm gặp. Bạn có thể tưởng tượng được là mình đã sợ đến mức nào, mình không biết phải nói gì hay đặt câu hỏi nào. Lần đầu tiên mình nghe đến loại virus này và nó có khả năng gây ra ung thư. Ung thư là một từ gì đó rất đáng sợ. Nó có nghĩa là chết. Cái chết ư? cái chết ở cái tuổi này làm sao có thể chứ. Mình còn quá trẻ mà. Mình chỉ vừa hoàn tất đại học, tương lai còn phía trước, mình thậm chí còn chưa làm được gì cho ba mẹ mình mà. Điều cuối cùng mình nhớ là mình ra khỏi bệnh việc với hàng ngàn suy tư trong đầu. Chưa bao giờ đoạn đường về nhà dài đến vậy.

Trong thời gian sau đó mình sống trong buồn bã, lo âu và suy nghĩ. Suy nghĩ xem mình đã làm gì sai để phải chịu tội đến như vậy. Những lần đến gặp bác sĩ, cô ấy đều khuyên mình và làm cho mình hiểu rõ hơn về bản chất của virus này. Họ nói rằng không phải ai mắc virus này sẽ đều mắc ung thư, họ yêu cầu một cuộc sống lành mạnh không lo lắng. Nhưng làm sao được kia chứ, khi biết rằng mình có nguy cơ mắc ung thư cao và có thể ngày nào đó mình sẽ bệnh và chết chứ. Mình đã không thể nghe được bất kỳ lời nào nữa vì trong tâm trí mình chỉ có nỗi sợ. Sợ cái chết. Mình rõ ràng là đứa sợ chết. Mình rất ham sống vì mình còn quá trẻ, tại sao chứ? Trong những tháng kế tiếp, mình phải đến bệnh viện để lấy mẫu máu rất nhiều, chưa bao giờ mình sợ bệnh viện hơn vậy, chưa bao giờ mình phải lấy nhiều máu đến vậy.

Trong những cuộc trò chuyện với bạn bè, mình biết luôn có một nỗi buồn ẩn bên trong đó, một chút nuối tiếc, một chút lo lắng. Mình có đứa bạn du học nước ngoài, sau khi nghe tin nó cũng đã cầu nguyện rất nhiều cho mình. Mình biết ơn vì điều đó. Mỗi lần mẹ nói chuyện với mình, mẹ đều hỏi bệnh viện có liên lạc gì không, mình biết là mẹ lo cho mình. Cuộc sống này, vốn dĩ vận hành theo hướng mà ta không bao giờ đoán trước được. Mình bắt đầu chấp nhận cái chết dễ dàng hơn. Mình nghĩ nếu số phận mình phải chết thì mình phải nghe theo thôi, mình đâu thể làm gì khác được hơn nữa. Mình đã có lúc cảm thấy bất cần, căm ghét vì sự bất công này. Mình nhìn những người bạn của mình và thấy tiếc cho bản thân. Mình thấy trong những tháng ngày đó, nội tâm mình có chuyển biến rất nhiều. Mình chấp nhận thực tế đau lòng này bằng tâm thế nhẹ nhàng hơn ;)

Đến tháng tư năm 2020, mình nhận được tin nhắn từ bệnh viện, yêu cầu mình đến để lấy mẫu máu xét nghiệm lần nữa, và lần này tỷ lệ chính xác gần như hoàn toàn. Thế là sau gần 4 tháng sống chung với những suy nghĩ này, với con virus này thì mình nhận được tin báo từ bệnh viện xác nhận mình "âm tính" với con virus đó. Mình không biết phải nói gì, chỉ biết ơn. Đây giống như mình chỉ vừa thức tỉnh khỏi cơn ác mộng mà mình phải trải qua suốt 4 tháng qua.Cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa khôi hài. Để rồi sau đó mình cảm thấy quý trọng sức khỏe bản thân hơn, yêu cuộc đời hơn bao giờ hết. Mình cũng không biết nên gọi đây là một câu chuyện chuyện buồn hay câu chuyện hài nữa, mà trong đó vừa có bi vừa có hài, bi kịch trong 4 tháng để rồi cái kết lại để ta ngẫm lại rồi cười nhớ lại.


Bài blog hôm này dài đến đây thôi, tính ra mình sẽ ghi thêm một chút cảm nhận sau bi-kịch-hiến-máu này cơ nhưng mà chuyện cũng đã hơn nửa năm rồi, phần nào vì là ký ức mình không muốn lưu lại vì quá đáng sợ, vì mình muốn tiếp tục sống tốt hơn. Mình mong những ai sau khi đọc bài này sẽ vì chút kinh nghiệm này của mình mà thấy yêu đời hơn vì như mình nói, cuộc đời này vốn dĩ vận hành theo hướng mà chúng ta không thể biết được, cuộc đời vô thường nên nãy sống hết mình ngay lúc này đây, hãy yêu nhiều hơn, đừng căm ghét và biết ơn vì mình còn sống vì vốn dĩ sống đã là một điều may mắn rồi.
As you grow, you learn more. Aging is not just decay…it’s growth. It’s more than the negative that you’re going to die, it’s also the positive that you understand that you’re going to die, and that you live a better life because of it.”

Thanks for reading :)

Bài viết trên đó tham khảo blog Ngoài trời mưa đấy   https://www.facebook.com/babyitsrainingoutside/posts/541821369821503

Tessie Ng




Nhận xét

  1. Khi mình vào ngày gặp nhau,
    câu chuyện chẳng kể được đâu!
    Con đường vào thời mở ra , ta thầm thì về nơi đến ...
    Ta đi trên những dặm trường sao mà hoang vụ quá
    Con sông cũng trôi đi.
    Trên ánh mặt trời, ta chờ sông lúc cạn
    Ai vương vấn mê say trên ánh lửa bùng đang rực lên thiêu chảy
    Trăm năm cũng như không cho những vội vàng không làm sao giữ được
    Nào người ai óan xin ta đến ủi an
    Người tìm ta đến thắp lên một giấc yên
    Nào người vui sướng đắm say trong thời gian
    Người sợ ta đến cướp đi ánh bình minh
    Nhiều người khe khẽ tránh xa ta mỉm cười
    Mà người đầu biết lúc ta kề sát bên
    Vài người đang thức lắng nghe ta thầm thì
    Vài người vô úy hát lên cầu ngợi ca ...
    Cái này là câu đố của Lê Cát Trọng Lý, chị đã miêu tả về cái chết. Đây là một trải nghiệm mà ít người có thể có được nếu nhìn vào mặt positive của nó đúng không? Hiếm khi nào người ta thật sự nghĩ một cách nghiêm túc về cái chết, cái mà thực sự hiện hữu trong từng bản thể. Hy vọng tuy nó là cú shock nhưng thực sự nó là sự trãi nghiệm hữu ích cho con đường tâm của m nha Tessie😂

    Trả lờiXóa

Đăng nhận xét

Bài đăng phổ biến